Chuyện cây mía và người ngốc: Đọc và ngẫm để một đời thanh thản!
Sẵn sàng chấp nhận làm một người ngốc nghếch để đổi lấy những giá trị to lớn hơn trong cuộc sống, bạn có dám thay đổi?

Con người, hoặc là tính khí nóng nảy như ớt cay; hoặc khôn ngoan, khó đoán, nhiều lớp như bắp cải; hoặc sâu sắc, có “tâm – nhãn” như ngó sen.

Thế nhưng tôi không làm được như vậy, tôi chỉ có thể như một cây mía, thẳng, không biết luồn lách, một là một, hai là hai.

Mặc dù tính cách như vậy dễ đắc tội với người khác nhưng tôi vẫn thích bản thân mình như thế, không giả tạo, không tính toán với người khác, tôi thích thẳng thắn, thật thà.

Bởi tôi tin rằng: Thiện hữu thiện báo, ác giả ác báo!

Con người sống trên đời, ngốc nghếch một chút, cũng chẳng vấn đề gì, giản đơn một chút sẽ tốt, không so đo tính toán, cuộc sống càng tự tại an nhiên. Quá tinh minh, quá rõ ràng, quá lanh lợi rồi sẽ có lúc sẽ tự khiến mình bị tổn thương, đau lòng, mệt mỏi và khổ sở.

Bất luận là bạn bè, thân thích hay là người yêu, vợ/chồng, ngô nghê một chút , nghĩ thoáng một chút mới có thể sống được với nhau lâu dài. Đó mới là am hiểu nhất.

Chẳng ai thông minh hơn người khác bao nhiêu, cũng chẳng ai ngốc nghếch hơn người khác bao nhiêu. Khi bạn bông đùa với người khác, lẽ dĩ nhiên họ sẽ chẳng thể nhiệt tình, nghiêm túc với bạn. Khi bạn là gạt người khác, lẽ dĩ nhiên họ sẽ đá bạn ra khỏi cuộc đời họ.

Không yêu cầu quá nhiều đối với thân nhân, gia đình sẽ hòa thuận. Không tranh chấp quá nhiều với người yêu, tình cảm sẽ bền lâu hạnh phúc. Không tính toán chi ly với bạn bè, tình bạn càng thêm vững chắc.



Người ngốc, không có nghĩa là ngu xuẩn, chỉ là họ trung hậu với người khác mà thôi!

Người ngốc, không có nghĩa là mắt họ mù, chỉ là không muốn bóc mẽ mà thôi!

Người ngốc, không có nghĩa là họ dễ bị bắt nạt, chỉ là họ rộng lượng, nhẫn nhường mà thôi!

Có những lúc không tính toán, không tức giận, là bởi vẫn còn tình nghĩa.

Có những lúc mềm lòng, tha thứ, là bởi tình yêu sâu sắc vẫn còn.

Với người tham món lợi nhỏ, người ngốc không ngại mà nhượng lại họ vài phần.

Với người ham sĩ diện bề ngoài, người ngốc không ngại mà khen ngợi họ vài câu.

Với những người thích a dua nịnh hót, người ngốc lặng lẽ rời xa, không để ý tới nữa.

Không phải bởi họ nhìn không thấu, mà chỉ là họ biết nhưng không nói ra mà thôi!

Con người sống trên đời suy cho cùng cũng chỉ được vài chục năm, thua thiệt một chút là hạnh phúc, hà tất gì phải vì chút lợi ích cá nhân mà tính toán chi ly, hà tất gì phải vì một chút tình mà nâng lên đặt xuống mãi không thôi.

Hạnh phúc kỳ thực rất đơn giản, chỉ cần hiểu được khi nào nên giữ, khi nào nên buông. Với những người nhìn không thuận mắt, không để ý tới nữa là xong.

Không tranh giành là một loại trí tuệ, cũng là một loại từ bi, buông tha chính mình, cũng buông tha người khác. Làm người, ngốc một chút, kỳ thực cũng chẳng thiệt thòi.

Trong xã hội ngày nay, nhiều người thường cho rằng những người không biết tranh giành lợi ích, địa vị, tiền tài vật chất là những người ngốc nghếch.

Thế nhưng người xưa tin rằng, những thứ mà con người đạt được trong đời này là do phúc báo của họ, tranh giành chỉ khiến người khác cũng như chính bản thân mình tổn thương.  Một khi tấm lòng rộng mở, bạn bè phú quý cũng sẽ nhiều hơn!

Tôi cũng luôn luôn như thế, rằng: Người tốt rồi sẽ nhận được báo đáp tốt đẹp, người ngốc cũng có niềm hạnh phúc riêng của người ngốc mà đôi khi, những người khôn ngoan, sắc sảo quá lại chẳng thể nào có được.

Tâm nhàn là phúc khí tốt nhất của đời người. Người không tranh sẽ tự nhiên ung dung, thản đãng. Người không so đo, tính toán sẽ thường tự nhiên mà vui vẻ, hạnh phúc.

* Theo Trí Thức Trẻ